Ngày
hội Đường thi tại Vũng Tàu Một
năm đằng đẵng đợi chờ nhau. Hải
Phòng đô thị bừng hoa đỏ Bà
Rịa thùy dương nối nhịp cầu. Bầu
bạn nơi nơi về dự hội Văn
chương muôn ngả tới gieo câu.
Gió
đùa mái tóc chớm hoa râm Tiếng
sáo ngư ông đổi điệu trầm. Hạ
khứ quê nhà dư nắng lửa Thu
về đất khách thiếu tri âm. Thương
hình sen rạc lòng khôn tả Nhớ
dáng đào phai dạ khó cầm.
Ta
nằm dỗ giấc giữa đêm thâu Lòng
cứ mơn man với Vũng Tàu. Một
thuở tự hào người bản xứ Bốn
mùa điểm hẹn khách năm châu. Biển
xanh như vẫn nuôi hò hẹn Sóng
bạc còn vương nối nhịp cầu.
Mây
buồn chuẩn bị tiễn mùa thu Ẩn
mái nhà tranh tỏa khói mù. Rặng
trúc đầu làng đưa võng ngủ Vườn
tre cuối xã đón chim gù. Tình
cha khắc đậm bao lời nhủ Nghĩa
mẹ in đầy những tiếng ru.
Nhạt
nắng hoàng hôn vạt nắng gầy Ráng
chiều chạm mặt giữa chiều nay. Người
chi gặp gỡ làm chi thế Nghĩa
nọ vấn vương nghĩ nọ này. Chỉ
thắm trao tình thêm thắm mặn Duyên
nồng dệt ý thật nồng say.
Một chút hờn ghen một chút hờn Để càng thương mến để càng thương. Cho dù trọn cả cho dù trọn Bởi lẽ thường kia bởi lẽ thường. Chan chứa nỗi niềm chan chứa nỗi Ngạt ngào hương sắc ngạt ngào hương.
Tỉnh giấc mình ta chỉ với ta Đồng hồ chuông điểm đã canh ba. Say mơ Cung Đẩu say chưa tỉnh Giấc mộng Nam Kha mộng chửa xa. Chén rượu đầu hôm ai chuốc rượu Câu ca cuối tiệc ả nào ca.
Vũng
Tàu vẫn đợi bóng hình anh Mây
rải sườn non, biển mát lành. Theo
làn sóng cuộn sương kề cạnh Cuốn
nước triều dâng nắng chiếu quanh. Bến
Đá, Sao Mai tình thắm thiết Rạch
Dừa, Bãi Trước nghĩa chân thành.
Cái
máy nào hơn hẳn máy này? Đã
dùng chê chán lại dùng ngay. Lúc
cần luôn sẵn đâu cần kiếm Khi
thích được thôi cứ thích bày. Một
việc sá gì... trăm việc tốt Tứ
thời chẳng những... vạn thời hay.
Có
phải giận hờn em bỏ đi... Hay
tình hương nhạt gió giăng gì? Để
buồn đêm trắng đường xa cách Còn
lạnh canh chày nỗi biệt ly. Đâu
bạn đón đưa từng bước sớm Nào
người mong đợi mỗi chiều khi...
Các
bạn về đây với “Biển Xanh” Gần
xa kết nối nghĩa chân thành. Giao
lưu hội đủ thêm nhiều chị Gặp
gỡ chan hòa với các anh. Xướng
họa lời hay còn thắm nụ Vần
thơ ý đẹp vẫn tươi cành.
Toàn
quốc kình thơ hội đọ tài Đọ
tài... đâu được bở như khoai! Với
hồn – đạt độ khơi minh trí Còn
tứ – xuất thần mới “thượng đài”. Bởi
vậy hơn nhau tầm khổ luyện Cho
nên đoạt giải thật trần ai.