Bên
song cửa lạnh gió rì rào Ngọn
bút đa tình vậy đó sao... Một
nỗi văn chương người lữ thứ Đôi
dòng tri kỷ khách phong tao. Xuân
xưa hoa thắm hương ngào ngạt Duyên
mới tình say ý dạt dào. Đếm
bước thời gian mà nuối tiếc Lá
vàng hiên trước cứ xôn xao.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét