Tìm kiếm Blog này

Thứ Năm, 10 tháng 10, 2019

Vũng Tàu điểm hẹn



Vũng Tàu điểm hẹn sáng trời thơ
Thi sĩ bốn phương thỏa nỗi chờ.
Chọn ý buông lời bên biển biếc
Gieo vần rắc chữ giữa trời mơ.
Dập dờn sóng vỗ reo ì oạp
Rúc rích chim về vui ngẩn ngơ.

Lợi danh



Một chút công danh một chút đời
Tối ngày tranh chấp tối ngày khơi.
Hơn từng khía cạnh hơn từng lẽ
Nhạt hẳn tình thân nhạt hẳn lời.
Duyên kết so bì duyên kết đổi
Nghĩa đành phó mặc nghĩa đành lơi.

Giàu...



Da vàng mũi tẹt khác chi nhau
Vui vẻ khi no – đói mặt nhàu.
Mát dạ tâm hồn bừng gió lộng
Ấm lòng ý thức sáng trăng thâu.
Nghĩa tình trọn vẹn luôn thanh thản
Trách nhiệm chưa thành lắm khổ đau.

Thu cạn ngày



Hồ trường độc ẩm mãi không say
Có phải mùa thu sắp cạn ngày.
Mây tím đầu non thầm lặng phủ
Lá vàng cuối phố khẽ khàng bay.
Bồng bềnh mặt nước con thuyền mảnh
Lơ lửng chân mây cánh nhạn gầy.

Hòn Chồng



Đá đứng chơ vơ ngắm bụi hồng
Chênh vênh lạc lối giữa từng không.
Mắt nhìn đắm đuối trao tình nghĩa
Tay nắm thiết tha nhận vợ chồng.
Tảng thạch ngàn năm ôm núi đợi
Vầng mây vạn thuở níu nguồn trông.

Khúc nhạc chiều

(Ngũ độ thanh; Đồng âm vận; Lục thanh thủ; Ngũ thanh vận)



Hương nồng những đợi lúc tà huy
Phúc hạnh nào mong bởi chữ tùy.
Đã chẳng găm tình trong khối lụy
Thôi đừng néo phận chỗ hồn suy.
Ngời duyên gửi đợi vương lề thúy
Đượm nghĩa chờ ghim phủ lá quỳ.

Thứ Tư, 9 tháng 10, 2019

Mã Pì Lèng tức cảnh



Bút cạn lời

Tưởng rằng Âu Mỹ hóa ra ta
Mã Pí Lèng ơi! Quả thật là...
Vốn liếng cởi trần thời vượn cổ
Áo quần lột sạch thuở E-Va.
Thân nhân lỡ thấy đau lòng mẹ
Tiên tổ mà trông đắng dạ bà.

Đông về rồi đấy



Nắng tắt sương sa nhạt má hồng
Mới hay trời đất chuyển sang đông.
Dù cho thu hết trao hương ấm
Vẫn thấy đêm vơi trở giấc nồng.
Cảnh cũ bâng khuâng sầu nỗi nhớ
Vườn nay xao xuyến lặng chiều mong.

Hỏi cây chuối



Chỉ tấc thân gầy trải gió banh
Mà ghê sự sống vẫn luôn giành.
Dầu khi dưỡng gốc trong bùn lạnh
Hoặc buổi đương đầu giữa nắng hanh.
Khí đất thu vào hoa tím trổ
Hương trời tụ hội quả vàng sanh.

Hẻm dốc



Bên sườn hẻm dốc tựa lòng nôi
Róc rách từng khe suối rẽ ngôi.
Bão núi phong ba hòn đá nổi
Mây ngàn gió dậy bóng hình trôi.
Sương mai trộn ánh hồng tươi mới
Bóng nước hòa mây đỏ sáng ngời.

Xin đừng…



Xin đừng có nghĩ xấu về nhau
Héo úa con tim lại nát nhàu.
Ước mãi tình huynh là biển rộng
Mong hoài nghĩa đệ mãi sông sâu.
Đôi bờ cách trở hai dòng nước
Một lối cùng chung mấy nhịp cầu.

Xướng họa: NGHIỆP THƠ



Bài xướng:
Nghiệp...

Đã là cái Nghiệp tránh không xong
Thuận ý cao xanh sẽ nhẹ lòng.
Tính thiện ngại gì câu ngọa hổ
Tâm lành đâu sợ chuyện tàng long.
Thơ như hơi thở cần chia sẻ
Phú tựa cơ duyên phải đèo bòng.

Chùm xướng họa: KẾT BẠN



Bài xướng:
Tầm thường

Vẫn liệu giao tình, phải đúng nơi
Niềm chân quyết chẳng dễ tin đời.
Cho lòng đỡ quặn theo từng lát
Để phận thôi ghìm đáp những hơi.
Trước cõi sinh tồn đâu nỏ giọng
Ngoài phương hiển diện đếch khan lời.

Lối qua



Phải buổi khơi lòng đến ngẩn ngơ
Miền du rõ khéo chuyện đâu ngờ.
Người đi mãi bước vùi theo cảnh
Chốn hẹn luôn mời chắp lấy mơ.
Nào sắc nào hoa nào nhắn gửi
Mấy ân mấy nghĩa mấy trông chờ.

Thứ Ba, 8 tháng 10, 2019

Nửa...



Nửa bóng trăng nghiêng nửa bóng đời
Nửa hồn côi lạnh nửa hồn ngơi.
Nửa đêm trăn trở nửa đêm đợi
Nửa bước ngập ngừng nửa bước vời.
Nửa xót xa lòng nửa xót vợi
Nửa tê tái dạ nửa khơi.

Leo đèo



Mệt lử nhưng mà vẫn thích leo
Không thì bắp thịt nó bèo nhèo.
Nhiều khi gân nhão nghênh đầu thở
Lắm lúc chùn chân vểnh mắt treo.
Xoạc cẳng cong người nghe mé núi
Khom lưng chùn gối thấy ngang đèo.

Chiều nhớ



Thương cánh cò nghiêng mỗi buổi chiều
Bờ tre cong ngọn dáng đăm chiêu.
Người về ngõ trúc mờ sương khói
Nắng đọng hàng cau vẳng sáo diều.
Kỷ niệm thời thơ miền vọng tưởng
Cảm hoài quê mẹ chốn thân yêu.

Chùm xướng họa: TỰ HỌA



Bài xướng:
Tự họa tuổi năm mươi mốt

Ngoài năm chục tuổi vẫn chưa già
Nhỏ dại như vùng mới diễu qua.
Chẳng thích chơi bời ham mỹ vị
Thường chăm thể dục mến dưa cà.
Đầu phai bởi nghĩa sương vờn tóc
Mã giảm do tình nắng ghẹo da.

Trăng hờn



Tưởng sẽ cùng nhau suốt cuộc đời
Ai ngờ phận mỏng đã lìa đôi.
Thuyền trăng một nửa trôi về cõi
Giữa khoảng trời đơn nhớ lại thời.
Tiếc thuở khuôn ngời ôm hận vỡ
Đau lòng bóng nhạt tủi hờn thôi.

Xướng họa: BAO GIỜ ĐẾN NGÀY XƯA?



Bài xướng:
Bao giờ đến ngày xưa?

Chiều xuống chân mây nắng nhạt mờ
Đôi dòng gửi tới mối duyên thơ.
Bạn thân trọn kiếp còn mong đợi
Tri kỷ ngàn năm vẫn ngóng chờ.
Chung Tử Bá Nha, e chẳng thật
Lưu Bình Dương Lễ, lẽ nào mơ.